Thứ Ba, ngày 29 tháng 7 năm 2014

nhật ký bí mật mặt sau tấm gương

Hạnh phúc phụ thuộc vào chính chúng ta. Đó có lẽ không phải là một kết thúc hạnh phúc nhưng nó có thể sẽ là một câu chuyện. Mục đích của cuộc sống chính là có cho mình một cuộc sống có mục đích. Sự khác biệt giữa bình thường và khác thường chỉ cách xa nhau một chút mà thôi.
Hạnh phúc là hướng đi chứ không phải là đích đến. Cảm ơn vì đã luôn ở bên tôi. Hạnh phúc, tự do, niềm tin và tuổi trẻ. Bạn biết tên tôi nhưng có thể chưa biết câu chuyện của tôi.
Bạn nghe những gì tôi làm nhưng không phải những gì tôi đã trải qua bạn cũng có thể hiểu. Tình yêu như thủy tinh vậy, đáng yêu nhưng cũng rất dễ vỡ.
Tình yêu là điều rất quý và cuộc sống thật kỳ lạ, không có gì là mãi mãi và con người luôn thay đổi. Mỗi ngày trôi qua thật đặc biệt, vì vậy hãy tận dụng nó sao cho tốt nhất. Bạn có thể kết thúc cuộc sống của bạn bởi bệnh tật vào ngày mai không biết chừng, vì vậy hãy sống ý nghĩa mỗi ngày. Cuộc sống chỉ trở nên tồi tệ khi bạn làm cho nó tồi tệ mà thôi.
Hạnh phúc phụ thuộc vào chính chúng ta. Đó có lẽ không phải là một kết thúc hạnh phúc nhưng nó có thể sẽ là một câu chuyện. Mục đích của cuộc sống chính là có cho mình một cuộc sống có mục đích. Sự khác biệt giữa bình thường và khác thường chỉ cách xa nhau một chút mà thôi.
Hạnh phúc là hướng đi chứ không phải là đích đến. Cảm ơn vì đã luôn ở bên tôi. Hạnh phúc, tự do, niềm tin và tuổi trẻ. Bạn biết tên tôi nhưng có thể chưa biết câu chuyện của tôi.
Bạn nghe những gì tôi làm nhưng không phải những gì tôi đã trải qua bạn cũng có thể hiểu. Tình yêu như thủy tinh vậy, đáng yêu nhưng cũng rất dễ vỡ.
Tình yêu là điều rất quý và cuộc sống thật kỳ lạ, không có gì là mãi mãi và con người luôn thay đổi. Mỗi ngày trôi qua thật đặc biệt, vì vậy hãy tận dụng nó sao cho tốt nhất. Bạn có thể kết thúc cuộc sống của bạn bởi bệnh tật vào ngày mai không biết chừng, vì vậy hãy sống ý nghĩa mỗi ngày. Cuộc sống chỉ trở nên tồi tệ khi bạn làm cho nó tồi tệ mà thôi.
Tình yêu không phải là người mà bạn có thể thấy tương lai mình trải qua cùng người ấy, đó đơn giản chỉ là người bạn không thể thiếu trong cuộc sống… Cuộc sống là một trò chơi và tình yêu chính là phần thưởng. Chỉ tôi mới có thể phán xét chính tôi. Đôi khi tình yêu gây đau khổ. Bây giờ tôi đang chiến đấu với chính bản thân mình. Tôi cảm nhận được những cơn đau. Giấc mộng đang là hiện thực. Tôi đau đớn nhưng không sao cả, tôi đã quen với chuyện này rồi.
Đừng vội vàng phán xét tôi, bạn chỉ nhìn thấy những gì tôi đang thể hiện trước bạn, bạn không biết sự thực. Tôi chỉ muốn vui vẻ và hạnh phúc, không bị ai phán xét.
Đây là cuộc sống của tôi, không phải của bạn, đừng lo lắng về những gì tôi làm. Người ta có thể ghét bạn, đánh giá bạn, làm bạn đau khổ nhưng cách bạn đứng lên mạnh mẽ như thế nào, điều đó mới làm nên chính bạn.
Không cần phải khóc đâu vì tôi biết, bạn sẽ luôn bên tôi!”.
Athena trong tấm ảnh chụp cùng boxer Leon Woodstock, cô bé rất năng động

Thứ Sáu, ngày 06 tháng 6 năm 2014

Tiếng đàn Piano nửa đêm

NỖI NIỀM
(Piano solo Quỳnh Tín)

Một người bạn gởi cho tôi câu chuyện này, không rõ tác giả, một câu chuyện thực sự cảm động và hàm chứa nhiều ý nghĩa sâu xa về cuộc sống. Bài viết gần như hoàn chỉnh tôi chỉ sửa một số lỗi chính tả và hiệu chỉnh lại một số đoạn cho rõ nghĩa hơn. Tựa do tôi đặt lại. ( NĐH).
- Một ngày anh hẹn chị ra quán cà phê trước nhà ga chính của thành phố Bremen.
Câu đầu tiên khi gặp anh, chị nói trong sự cáu gắt :- Ông lại bán xe rồi hay sao mà đi tàu lên đây ?
Anh cúi đầu trả lời lí nhí trong sự hổ thẹn :
- Ừ thì bán rồi, vì cũng không có nhu cầu lắm !
Chị sầm mặt xuống :
- Ông lúc nào cũng vậy, suốt đời không ngóc lên đầu lên được, hẹn tôi ra đây có chuyện gì vậy ?
Khó khăn lắm anh mới có thể nói với chị điều mà anh muốn nhờ chị.
Chị cũng khó khăn lắm mới có thể trả lời từ chối anh :
- Nhưng mà gia đình tôi đang yên lành, nếu đưa con bé về e sẽ chẳng còn được bình yên nữa !
Anh năn nỉ, nhưng thật sự là anh rất bối rối :
- Con bé đã đến tuổi dậy thì, anh là đàn ông, không thể gần gũi và dạy dỗ chu đáo cho nó được, anh chưa bao giờ cầu xin em điều gì, chỉ lần này thôi, chỉ nửa năm hay vài ba tháng cũng được, em là phụ nữ em gần nó, em hướng dẫn và khuyên bảo nó trong một thời gian để nó tập làm quen với cuộc sống của một thiếu nữ, sau đó anh lại đón nó về.
Chị thở dài :
-Ông lúc nào cũng mang xui xẻo cho tôi, thôi được rồi, ông về đi, để tôi về bàn lại với chồng tôi đã, có gì tôi sẽ gọi điện thông báo cho ông sau.
Anh nhìn chị với ánh mắt đầy hàm ơn.
Anh đứng dậy, đầu cúi xuống như có lỗi, tiễn chị ra xe rồi thở dài, lùi lũi bước vào nhà ga đáp tàu trở lại Hamburg.
* Anh và chị trước kia là vợ chồng. Họ yêu nhau từ hồi còn học phổ thông. Anh đi lao động xuất khẩu ở Đông Đức. Chị theo học Đại học Sư phạm Hà Nội . Ngày bức tường Berlin sụp đổ, anh chạy sang phía Tây Đức. Chị tốt nghiệp đại học và về làm giáo viên cấp 3 huyện Thái Thụy, Thái Bình.
Họ vẫn liên lạc và chờ đợi nhau.
Khi đã có giấy tờ cư trú hợp lệ, anh về làm đám cưới với chị, rồi làm thủ tục đón chị sang Đức.
Vừa sang Đức, thấy bạn bè anh ai cũng thành đạt, đa số ai cũng có nhà hàng, hay cửa tiệm buôn bán, chỉ có anh là vẫn còn đi làm phụ bếp thuê cho người ta.
Chị trách anh vô dụng. Anh không nói gì, chỉ hơi buồn vì chị không hiểu, để có đủ tiền bạc và điều kiện lo thủ tục cho chị sang được đây, anh đã vất vả tiết kiệm mấy năm trời mới được.Nên không dám mạo hiểm ra làm ăn.
“Đồ cù lần, đồ đàn ông vô dụng…”, đó là câu nói cửa miệng chị dành cho anh, sau khi anh và chị có bé Hương.

Bé Hương sinh thiếu tháng, phải nuôi lồng kính đến hơn nữa năm mới được về nhà. Khi bác sĩ thông báo cho vợ chồng anh biết bé Hương bị thiểu năng bẩm sinh. Giông tố bắt đầu thực sự nổi lên từ đó. Chị trách anh, đến một đứa con cũng không làm cho ra hồn, thì hỏi làm được gì chứ.
Anh ngậm đắng nuốt cay nhận lỗi về mình và dồn hết tình thương cho đứa con gái xấu số.

Bé Hương 3 tuổi mà chưa biết nói. Chị cũng rất thương con, nhưng vì bận bịu làm ăn nên việc chăm sóc con bé hầu hết là do anh làm. Vì vậy mà con bé quấn quít bố hơn mẹ.
Biết vậy nên chị cũng rất yên tâm và nhẹ nhõm nhường quyền nuôi dưỡng con bé cho anh khi làm thủ tục ly hôn.
Ly dị được gần 1 năm thì chị tái giá. Chị sinh thêm một đứa con trai với người chồng mới.
Thành phố Bremen là thành phố nhỏ. Người Việt ở đó hầu như đều biết nhau. Chị cảm thấy khó chịu khi thỉnh thoảng bắt gặp cha con anh đi mua sắm trên phố.
Chị gặp anh và nói với anh điều đó. Anh biết ý chị nên chuyển về Hamburg sinh sống.
Chị không phải là người vô tâm, nên thỉnh thoảng vẫn gửi tiền nuôi dưỡng con cho anh. Trong những dịp năm mới hay Noel, chị cũng có quà riêng cho con bé, nhiều năm, nếu có thời gian, chị còn đến trực tiếp tặng quà cho con bé trước ngày lễ giáng sinh nữa.
Thấm thoát đó mà giờ đây con bé đã sắp trở thành một thiếu nữ. Tuy chị không biết cụ thể thế nào. Nhưng chị biết dù con bé lớn lên trong tật nguyền hẩm hiu, nhưng anh rất thương nó. Chị cũng biết con bé gặp vấn đề trong giao tiếp, phải đi học trường khuyết tật. Nhưng con bé rất ngoan. Anh cũng không phải vất vả vì nó nhiều. Nó bị bệnh thiểu năng, trí tuệ hạn chế, phát âm khó khăn. Tuy vậy nó vẫn biết tự chăm sóc mình trong sinh hoạt cá nhân. Thậm chí nó còn biết giúp anh một số công việc lặt vặt trong nhà.
Chồng chị đã đồng ý cho chị đón con bé về tạm sống với chị vài tháng, với điều kiện trong thời gian con bé về sống chung với vợ chồng chị, anh không được ghé thăm.
Chị cũng muốn thế, vì chị cảm thấy hổ thẹn khi phải tiếp xúc với vẻ mặt đần đần dài dại của anh.
Vợ chồng chị đã mua nhà. Nhà rộng, nên con bé được ở riêng một phòng. Chị đã xin cho con bé theo học tạm thời ở một trường khuyết tật ở gần nhà. Con bé tự đi đến trường và tự về được. Đi học về, nó cứ thui thủi một mình trong phòng. Đứa em trai cùng mẹ của nó, mẹ nó, và bố dượng nó rất ít khi quan tâm đến nó. Niềm vui duy nhất của nó là chờ điện thoại của bố. Nó phát âm không chuẩn và nói rất khó khăn, nên hầu như nó chỉ nghe bố nói chuyện. Bố dặn dò nó rất nhiều và thỉnh thoảng còn hát cho nó nghe.
Em trai nó học thêm Piano, nên nhà mẹ nó có cái đàn Piano rất đẹp để ở phòng khách. Có lần nó sờ và bấm bấm vài nốt. Mẹ mắng nó không được phá đàn của em. Nên từ đó nó không dám đụng đến nữa. Có hôm anh gọi điện thoại cho nó, nó nghèn nghẹn nói lỏm bỏm,.. đàn..đàn…klavia….con muốn… Anh thở dài và hát cho nó nghe.
Tháng đầu, hầu như ngày nào anh cũng gọi điện thoại cho nó. Rồi thưa dần, thưa dần.Cho đến một ngày anh không gọi cho nó nữa. Sau một tuần đăng đẳng không nghe anh gọi điện thoại. Con bé bỏ ăn và nằm bẹp ở nhà không đi học. Chị không biết gì cứ mắng nó dở chứng.
Một đêm, chị bỗng bật choàng dậy khi nghe tiếng đàn Piano vang lên. Chị chạy ra phòng khách, thấy con bé đang ngồi đánh đàn say sưa. Nó vừa đánh vừa hát thì thầm trong miệng. Chị cứ há hốc mồm ra kinh ngạc. Chị không thể tưởng tượng nổi là con bé chơi Piano điêu luyện như vậy. Chị chợt nhớ ra, đã có lần anh nói với chị, con bé ở trường khuyết tật có học đàn Piano, cô giáo khen con bé có năng khiếu. Lần đó chị tưởng anh kể chuyện lấy lòng chị nên chị không quan tâm.
Chị đến gần sau lưng nó, và lặng lẽ ngắm nhìn nó đánh đàn. Chị cúi xuống và lắng nghe con bé hát thầm thì cái gì. Chị sởn cả da gà, khi chị nghe con bé hát rõ ràng từng tiếng một, mà lại là hát bằng tiếng Việt hẳn hoi: “…Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo…sống với cha êm như làn mây trắng…nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con….với tháng năm nhanh tựa gió.....ôi cha già đi cha biết không…”.
Chị vòng tay ra trước cổ nó và nhẹ níu, ôm nó vào lòng. Lần đầu tiên chị ôm nó âu yếm như vậy. Chị thấy tay mình âm ấm. Nó ngừng đàn đưa tay lên ôm riết tay mẹ vào lòng ngực. Nó khóc. Chị xoay vai nó lại, nhìn vào khuôn mặt đầm đìa nước mắt của nó. Nó chìa cho chị một tờ giấy giấy khổ A4 đã gần như nhàu nát. Chị cầm tờ giấy và chăm chú đọc, rồi thở hắt ra nhìn nó hỏi, con biết bố con bị ung thư lâu chưa. Nó chìa bốn ngón tay ra trước mặt mẹ.
Chị hỏi, bốn tháng rồi hả. Nó gật đầu.
Chị nhìn chăm chăm vào tờ giấy, và từ từ ngồi thụp xuống nền nhà, rũ rượi thở dài.
Con bé hốt hoảng đến bên mẹ, ôm mẹ vào lòng, vuốt mặt mẹ, rồi vừa ấp úng nói vừa ra hiệu cho mẹ. Đại ý là nó diễn đạt rằng:
-” Bố lên ở trên Thiên Đường rồi, mẹ yên tâm, con đã xin vào nội trú ở trường dưới Hamburg, ngày mai con sẽ về dưới đó, con không ở lại đây lâu để làm phiền mẹ và em đâu, con về ở tạm đây là vì bố muốn thế, bố muốn mình ra đi được nhẹ nhàng và yên tâm là có mẹ ở bên con..”
Chị cũng ôm nó vào lòng, vỗ vỗ vào vai nó và nói, con gái ngoan của mẹ, ngày mai nếu mẹ sắp xếp được công việc, mẹ sẽ đưa con về Hamburg…. 
Đoạn kết :
Tôi nghe người ta kể lại câu chuyện đó, khi đi dự một cuộc biểu diễn nghệ thuật của học sinh khuyết tật và khiếm thị. Khi thấy em gái đệm đàn piano cho dàn đồng ca, cứ khăng khăng đòi phải đàn và hát bài hát “Người Cha Yêu Dấu” bằng tiếng Việt trước, sau đó mới chịu đệm đàn cho dàn đồng ca tiếng Đức. Quá kinh ngạc nên tôi cứ gạn hỏi mãi người trong ban tổ chức. Cuối cùng họ đã kể cho tôi nghe câu chuyện như vậy.

* Lời phụ của Nguyễn Đại Hoàng : Câu chuyện đơn giản, không nhiều tình tiết, đã lấy đi nước mắt của nhiều người đọc. Tôi hình dung được cảnh người cha Việt Nam gầy ốm bệnh tật và đứa con gái tật nguyền tội nghiệp của anh trên đất khách quê người.
Tôi như thấy được hình ảnh đứa con gái tưởng nhớ người cha - mà em biết đã mất rồi – qua tiếng đàn Piano. Tôi biết tiếng đàn ấy đau đớn biết bao. Tôi nghe được cả lời ca nghẹn ngào của em ...
-         Nhớ những năm xa xưa ngày cha đã già với bao sầu lo…sống với cha êm như làn mây trắng…nhớ đến năm xưa còn bé, đêm đêm về cha hôn chúng con….với tháng năm nhanh tựa gió..ôi cha già đi cha biết không…”.  Em bé Việt Nam ở phương trời xa lạ kia ơi em thật là vĩ đại ! Tôi hãnh diện vì em biết bao !

Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2013

Mở đầu câu chuyện như vậy nhé anh!


“Thiếu người trị kỷ thì  ly café quen thuộc cũng nhạt mà thôi”

Mở đầu câu chuyện như vậy nhé anh!

Chắc anh sẽ vui khi em không còn uống café nữa, sẽ không quen miệng khi bước vào quán với vẻn vẹn 11 từ “cho em xin ly café sữa đá pha phin ít sữa”- có trùng khớp với 11 bông hồng đỏ không nhỉ- thế giới này chỉ có mình anh. Em không biết nữa. Thói quen vẫn là thói quen, nhưng để nhâm nhi thưởng thức café thì không còn duy trì nữa. Phải chăng giờ em quá bận rộn với công việc, bài vở ở trường và… không hẳn là vậy anh ạ?
Em còn nhớ, cái thời sinh viên, cái thời túm tụm tổ chức sinh nhật cho nhau…Trong những món quà em nhận thì có 1 hộp café phin Trung Nguyên. Em có 1 bức hình chụp lại…Quà của ai?Anh biết đúng không… Và từ đó, café là thức uống em chọn cho mỗi dịp ngồi lại 1 quán nào đó. Nhưng cũng là Anh, em sẽ bỏ café. Thi thoảng uống lại, em thấy nó đắng và nhạt lắm. Em không biết.

Hồi sau em viết tiếp

P/s: ngày 29.05.2013

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 5 năm 2013

Không đề- 12-05-2013


Lẽ ra hôm nay, nó phải thật vui. Vui vì hạnh phúc đại gia đình cùng có mặt mừng hạnh phúc của chị trong lễ báo hỷ. Lẽ ra nó sẽ ôm Mẹ và nói 1 lời chân thành: Con cám ơn Mẹ. Nhưng lòng nó quá rồi bời…
Trên đường di chuyển về Sài gòn cho kịp các plan trong buổi tối ngày 12.05 này thì vô tình 1 thứ đau lòng đã đập vào 4 mắt. 4 mắt ngồi sau lưng anh và suy nghĩ về buổi trùng phùng tối nay như thế nào. Và rồi 1 tiếng khóc than vang lên trong tiết trời mưa nặng hạt. “Con ơi, mẹ xin con, con về với mẹ đi con”. 4 mắt ngoái lại nhìn thật kỹ và nhanh các chi tiết. Người phụ nữ đó ngang tuổi Mẹ nó chứ mấy. Bà tóc đã điểm muối tiêu, ngắn và hơi xơ. Vận trên mình chiếc áo bà ba ngả màu với chiếc mũ bảo hiểm xộc xệch. Tay bà cố ghì chặt vào 1 cánh tay lực lưỡng của 1 nam thanh niên- người mà bà gọi là Con. Nhưng cậu ta- người được làm con bà thì dửng dưng đến sợ. Bao nhiêu người xung quanh đứng nhìn, ngó, khuyên…
Câu chuyện chưa biết kết thúc như thế nào nhưng trời lúc đó tự nhiên lại mưa nặng hơn. Phải chăng, trời có mắt nhìn thấu cảnh tượng đó và hiểu rõ ngọn ngành. Nó chỉ suy nghĩ và rùng mình và rồi nước mắt cứ rơi lã nhã. Nó buồn lắm. Cái ngày mà cả thế giới và Việt Nam cũng tiến bộ tiếp nhận văn hoá: Ngày của Mẹ, cả thế giới không ngừng ca tụng Mẹ với đủ ngôn từ ở mọi thể loại. Chỉ để nói nên “ MOM- dù hoán đổi vị trí vẫn mà MOM. Vậy mà, cậu ta, hôm nay đã làm mẹ cậu khóc van xin cậu đừng đi nữa. “Đi”- không biết là đi đâu xong với Bà thì “ Đi” có lẽ sẽ coi như mất mác, coi như lại thêm một vết sẹo trong lòng tuổi già. Nó thương Bà- người phụ nữa ngang tuổi Mẹ nó
Và rồi, chị nó lại vô tình nói nó biết: hôm nay, Anh rể lên không chào Mẹ. Mẹ nó có gì sai, Mẹ nó cũng là Mẹ chị nó, vậy cớ sao? Thi thoảng anh, chị về sài gòn mà không chào mẹ 1 câu. Mẹ nó nay đau lắm.
Nó chỉ chắp nhặt sâu chuỗi lại để gửi lời xin lỗi chân thành tới Mẹ, người đã sinh thành ra Chị và nó. Nó xin lỗi Bà- người phụ nữ trên đường buổi ban chiều. Nó không đủ dũng mãnh rời khỏi xe của anh để xuống chuyện trò và cùng Bà giải quyết. Nó quá ích kỷ, toàn vụ lợi cho Nó mà thôi.
Ngày mẹ buồn

Thứ Tư, ngày 03 tháng 4 năm 2013

Rồi cũng qua đi rồi



Chờ người nơi ấy
Về đây mang theo dấu yêu
Chở che cho nhau những đêm lạnh lùng
Chờ người đâu thấy
Người còn hoài xa cách xa
Một mình trong đêm lắng nghe gió than.
* Vì lời ai hứa
Một ngày dìu em bước đi...
Tìm về nơi xa phút giây yên bình
Đầu non cuối gió
Người còn là mây viễn du
Để lại đằng sau tiếng ai thở dài



Thấy bài hát cũng hay, lời cũng được và dòng nhạc dễ nghe. Vì chắc cùng tâm trạng. Xong nó không vì thế mà buồn phiền. Có 1 khoảng thời gian ngắn, cuộc đời của nó bị đảo lộn, không kiềm chế được cảm xúc. Sút cân nghiêm trọng.(những ngày cuối tháng 2 đầu tháng 3). Song, không hiểu sao, 1 lúc nào đó, nó tự nhiên bình thản được mọi thứ. Nói trơ ra thì không đúng, nhưng có lẽ là trơ thật. Phải chăng thời gian nó “chờ” và “đợi” quá lâu để chờ và đợi trở thành 1 thói quen. Nói không còn yêu thì không đúng, vì nó biết, nó vẫn còn yêu người. Uh, biết là nó đã quen cái 1 mình nên cũng quen với cái chờ 1 mình. Thói quen tật xấu cũng bỏ đi được nhiều vì nó đang sống tốt với chính cuộc sống đã ban tặng cho đầy đủ bộ phận. Không còn than trách về bất cứ điều gì. Biết cố gắng rất nhiều để nổi bật trong lớp vì sự ham học. Biết làm chủ cuộc sống. Tất cả là sự cố gắng đáng nét. Bởi nó biết rằng, không ai khác ngoài nó phải tự cố gắng.

Nó còn chờ gì nữa đây…( không thể viết được tiếp)
TB: tháng 3 yêu thương đã qua đi, chối bỏ 1 cuộc hẹn, 1 người ngồi chờ trong không gian nến, nhạc pháp. Uh, cũng qua đi rồi.

Cuối tháng 3!Linh miêu

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 3 năm 2013

Em hồn nhiên rồi em cũng bình yên ( collect)


Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên

Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc...

“Những kẻ không biết thưởng thức cuộc sống thì không đáng được sống”. Thế nên, hãy sống thực lại, nghĩ ít đi, và yêu thương mình hơn em nhé, cô gái đa cảm của anh!

Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành thời gian để đoái hoài đến nó. Trong lúc em đang vật vã với muôn vàn nỗi đau, thì những kẻ vô tâm vẫn đang vui vẻ với cuộc sống không-có-em mà không có lấy một phút buồn lòng. Đừng khóc nữa, anh đau…
Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc. Bởi có một ngày khi những yêu thương kia không còn nữa, em lại hoang mang tìm hoài mà không thấy. Bởi có một ngày khi hạnh phúc kia rời bỏ, em lại cô đơn vùng vẫy trong những tiếc nuối không lời.
Yêu một người, không cần lý do để bắt đầu. Chỉ cần trái tim em lên tiếng, thì đừng để tình yêu phải tiếp tục đợi chờ. Ở thời điểm thích hợp, người em cần sẽ đến. Đó có thể là người em không hề nghĩ tới, nhưng đây là câu chuyện của định mệnh, nên đừng đắn đo mãi mà hãy cứ đưa tay, sẽ có người chỉ cho em hạnh phúc.
Con gái đẹp nhất là khi cười, nên đừng bao giờ tiếc một nụ cười mà đánh mất những hồn nhiên. Mắt em hãy khóc cho những điều đáng giá, và môi em hãy cười cho những điều thực sự khiến em vui. Đừng để nỗi buồn đã vương lên đôi mắt, lại còn nhuốm cả đôi môi.
Đừng để mình buông thả quá nhiều theo cảm xúc. Anh biết, chẳng có cô gái nào mạnh mẽ cả đâu, có chăng cũng chỉ là vì họ giỏi giả vờ để che giấu. Nhưng đừng gắng gượng quá, em sẽ mệt nếu cứ phải gồng mình lên chứng tỏ mình không yếu đuối. Và cũng đừng nhạy cảm quá, bởi thế giới này hỗn loạn hơn em nghĩ, luôn có những mũi xương rồng sẵn sàng làm đau em.
Hãy nhớ, không bao giờ được lệ thuộc vào những vòng tay luôn dang ra che chở cho em. Bởi chẳng có gì là mãi mãi, ai sẽ chắc chắn rằng ngày mai, rồi những ngày kia, họ vẫn luôn ở đó khi em cần? Học cách bảo vệ và tự yêu lấy bản thân đi, em nhé! Người sống dựa vào sự thương hại của người khác, chỉ như cây tầm gửi mà thôi…
Đừng nghĩ quá nhiều đến chuyện tương lai, và cũng đừng bận tâm về những gì đã thuộc về quá khứ… Đừng dày vò mình bằng những suy nghĩ lắm khi chỉ là ảo tưởng sinh ra từ những dằn vặt. Đừng tự làm mình mệt, đừng tự khiến mình đau… Vì những lo lắng của em trong hiện tại, sẽ vô hình làm xước đi hạnh phúc em hằng ước mơ.
Rồi một ngày, có chàng trai sẽ bước đến và trao cho em cả sự sống của mình. Em xứng đáng thuộc về một bàn tay nâng niu em hơn sinh mệnh. Cứ hồn nhiên đi em, bình yên sẽ đến mà…

Thứ Năm, ngày 14 tháng 2 năm 2013

Thời gian


Thi gian …..
Trôi trôi qua 1 cách êm đềm, ai cũng bo ta sao khác quá , l quá ch có ta mơ h không nhn ra điu đó .
Bng chc vô tình lt li nhng trang kí c xưa .
Khi y , ta ch biết yêu và yêu hết mình , yêu và chng t rng mình đang yêu đấy. Và lúc đấy ta ngây thơ tin vào cuc sng ch toàn 1 màu hng và nhng di sc … Và lúc y ta c ng mình đã ln và cuc đời không th kìm hãm nhng bước chân … Nhưng sau những ththách, những đau đớn…..
Ta như sống chm lại…
Sng chm 1 chút để cm nhn hết v đắng ca cuc sng…
Sng chm 1 chút để có th nhìn thy tt c mi th mà khi đi nhanh quá s vô tình b qua…
Sng chm 1 chút, tiến tng bước ti mc tiêu mà khi hp tp quá s vp ngã và tht bi…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để thôi không s b di la…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để có th chín chn hơn trong vic làm…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để biết nên yêu thương ai, thù ghét ai…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để biết rng làm gì cũng có nguyên do ca nó
Lnh hơn 1 chút để thy rng ta không d dàng tan chy như tha ban đầu… Lnh hơn 1 chút để ta biết quý trng hơn nhng gì s có
Và ta đã thay đổi như thế đấy…
1 con người hoàn toàn đối lp…
Ta gi đây - thâm trm và sâu lng , nh nhàng và không thích n ào. Nhưng ta s không d cười sau khi khóc, không d yêu ri d quên, không d bun ri s vui… Vì ta đã khác………..