Thứ Tư, ngày 29 tháng 5 năm 2013

Mở đầu câu chuyện như vậy nhé anh!


“Thiếu người trị kỷ thì  ly café quen thuộc cũng nhạt mà thôi”

Mở đầu câu chuyện như vậy nhé anh!

Chắc anh sẽ vui khi em không còn uống café nữa, sẽ không quen miệng khi bước vào quán với vẻn vẹn 11 từ “cho em xin ly café sữa đá pha phin ít sữa”- có trùng khớp với 11 bông hồng đỏ không nhỉ- thế giới này chỉ có mình anh. Em không biết nữa. Thói quen vẫn là thói quen, nhưng để nhâm nhi thưởng thức café thì không còn duy trì nữa. Phải chăng giờ em quá bận rộn với công việc, bài vở ở trường và… không hẳn là vậy anh ạ?
Em còn nhớ, cái thời sinh viên, cái thời túm tụm tổ chức sinh nhật cho nhau…Trong những món quà em nhận thì có 1 hộp café phin Trung Nguyên. Em có 1 bức hình chụp lại…Quà của ai?Anh biết đúng không… Và từ đó, café là thức uống em chọn cho mỗi dịp ngồi lại 1 quán nào đó. Nhưng cũng là Anh, em sẽ bỏ café. Thi thoảng uống lại, em thấy nó đắng và nhạt lắm. Em không biết.

Hồi sau em viết tiếp

P/s: ngày 29.05.2013

Chủ Nhật, ngày 12 tháng 5 năm 2013

Không đề- 12-05-2013


Lẽ ra hôm nay, nó phải thật vui. Vui vì hạnh phúc đại gia đình cùng có mặt mừng hạnh phúc của chị trong lễ báo hỷ. Lẽ ra nó sẽ ôm Mẹ và nói 1 lời chân thành: Con cám ơn Mẹ. Nhưng lòng nó quá rồi bời…
Trên đường di chuyển về Sài gòn cho kịp các plan trong buổi tối ngày 12.05 này thì vô tình 1 thứ đau lòng đã đập vào 4 mắt. 4 mắt ngồi sau lưng anh và suy nghĩ về buổi trùng phùng tối nay như thế nào. Và rồi 1 tiếng khóc than vang lên trong tiết trời mưa nặng hạt. “Con ơi, mẹ xin con, con về với mẹ đi con”. 4 mắt ngoái lại nhìn thật kỹ và nhanh các chi tiết. Người phụ nữ đó ngang tuổi Mẹ nó chứ mấy. Bà tóc đã điểm muối tiêu, ngắn và hơi xơ. Vận trên mình chiếc áo bà ba ngả màu với chiếc mũ bảo hiểm xộc xệch. Tay bà cố ghì chặt vào 1 cánh tay lực lưỡng của 1 nam thanh niên- người mà bà gọi là Con. Nhưng cậu ta- người được làm con bà thì dửng dưng đến sợ. Bao nhiêu người xung quanh đứng nhìn, ngó, khuyên…
Câu chuyện chưa biết kết thúc như thế nào nhưng trời lúc đó tự nhiên lại mưa nặng hơn. Phải chăng, trời có mắt nhìn thấu cảnh tượng đó và hiểu rõ ngọn ngành. Nó chỉ suy nghĩ và rùng mình và rồi nước mắt cứ rơi lã nhã. Nó buồn lắm. Cái ngày mà cả thế giới và Việt Nam cũng tiến bộ tiếp nhận văn hoá: Ngày của Mẹ, cả thế giới không ngừng ca tụng Mẹ với đủ ngôn từ ở mọi thể loại. Chỉ để nói nên “ MOM- dù hoán đổi vị trí vẫn mà MOM. Vậy mà, cậu ta, hôm nay đã làm mẹ cậu khóc van xin cậu đừng đi nữa. “Đi”- không biết là đi đâu xong với Bà thì “ Đi” có lẽ sẽ coi như mất mác, coi như lại thêm một vết sẹo trong lòng tuổi già. Nó thương Bà- người phụ nữa ngang tuổi Mẹ nó
Và rồi, chị nó lại vô tình nói nó biết: hôm nay, Anh rể lên không chào Mẹ. Mẹ nó có gì sai, Mẹ nó cũng là Mẹ chị nó, vậy cớ sao? Thi thoảng anh, chị về sài gòn mà không chào mẹ 1 câu. Mẹ nó nay đau lắm.
Nó chỉ chắp nhặt sâu chuỗi lại để gửi lời xin lỗi chân thành tới Mẹ, người đã sinh thành ra Chị và nó. Nó xin lỗi Bà- người phụ nữ trên đường buổi ban chiều. Nó không đủ dũng mãnh rời khỏi xe của anh để xuống chuyện trò và cùng Bà giải quyết. Nó quá ích kỷ, toàn vụ lợi cho Nó mà thôi.
Ngày mẹ buồn

Thứ Tư, ngày 03 tháng 4 năm 2013

Rồi cũng qua đi rồi



Chờ người nơi ấy
Về đây mang theo dấu yêu
Chở che cho nhau những đêm lạnh lùng
Chờ người đâu thấy
Người còn hoài xa cách xa
Một mình trong đêm lắng nghe gió than.
* Vì lời ai hứa
Một ngày dìu em bước đi...
Tìm về nơi xa phút giây yên bình
Đầu non cuối gió
Người còn là mây viễn du
Để lại đằng sau tiếng ai thở dài



Thấy bài hát cũng hay, lời cũng được và dòng nhạc dễ nghe. Vì chắc cùng tâm trạng. Xong nó không vì thế mà buồn phiền. Có 1 khoảng thời gian ngắn, cuộc đời của nó bị đảo lộn, không kiềm chế được cảm xúc. Sút cân nghiêm trọng.(những ngày cuối tháng 2 đầu tháng 3). Song, không hiểu sao, 1 lúc nào đó, nó tự nhiên bình thản được mọi thứ. Nói trơ ra thì không đúng, nhưng có lẽ là trơ thật. Phải chăng thời gian nó “chờ” và “đợi” quá lâu để chờ và đợi trở thành 1 thói quen. Nói không còn yêu thì không đúng, vì nó biết, nó vẫn còn yêu người. Uh, biết là nó đã quen cái 1 mình nên cũng quen với cái chờ 1 mình. Thói quen tật xấu cũng bỏ đi được nhiều vì nó đang sống tốt với chính cuộc sống đã ban tặng cho đầy đủ bộ phận. Không còn than trách về bất cứ điều gì. Biết cố gắng rất nhiều để nổi bật trong lớp vì sự ham học. Biết làm chủ cuộc sống. Tất cả là sự cố gắng đáng nét. Bởi nó biết rằng, không ai khác ngoài nó phải tự cố gắng.

Nó còn chờ gì nữa đây…( không thể viết được tiếp)
TB: tháng 3 yêu thương đã qua đi, chối bỏ 1 cuộc hẹn, 1 người ngồi chờ trong không gian nến, nhạc pháp. Uh, cũng qua đi rồi.

Cuối tháng 3!Linh miêu

Chủ Nhật, ngày 17 tháng 3 năm 2013

Em hồn nhiên rồi em cũng bình yên ( collect)


Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên

Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc...

“Những kẻ không biết thưởng thức cuộc sống thì không đáng được sống”. Thế nên, hãy sống thực lại, nghĩ ít đi, và yêu thương mình hơn em nhé, cô gái đa cảm của anh!

Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành thời gian để đoái hoài đến nó. Trong lúc em đang vật vã với muôn vàn nỗi đau, thì những kẻ vô tâm vẫn đang vui vẻ với cuộc sống không-có-em mà không có lấy một phút buồn lòng. Đừng khóc nữa, anh đau…
Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc. Bởi có một ngày khi những yêu thương kia không còn nữa, em lại hoang mang tìm hoài mà không thấy. Bởi có một ngày khi hạnh phúc kia rời bỏ, em lại cô đơn vùng vẫy trong những tiếc nuối không lời.
Yêu một người, không cần lý do để bắt đầu. Chỉ cần trái tim em lên tiếng, thì đừng để tình yêu phải tiếp tục đợi chờ. Ở thời điểm thích hợp, người em cần sẽ đến. Đó có thể là người em không hề nghĩ tới, nhưng đây là câu chuyện của định mệnh, nên đừng đắn đo mãi mà hãy cứ đưa tay, sẽ có người chỉ cho em hạnh phúc.
Con gái đẹp nhất là khi cười, nên đừng bao giờ tiếc một nụ cười mà đánh mất những hồn nhiên. Mắt em hãy khóc cho những điều đáng giá, và môi em hãy cười cho những điều thực sự khiến em vui. Đừng để nỗi buồn đã vương lên đôi mắt, lại còn nhuốm cả đôi môi.
Đừng để mình buông thả quá nhiều theo cảm xúc. Anh biết, chẳng có cô gái nào mạnh mẽ cả đâu, có chăng cũng chỉ là vì họ giỏi giả vờ để che giấu. Nhưng đừng gắng gượng quá, em sẽ mệt nếu cứ phải gồng mình lên chứng tỏ mình không yếu đuối. Và cũng đừng nhạy cảm quá, bởi thế giới này hỗn loạn hơn em nghĩ, luôn có những mũi xương rồng sẵn sàng làm đau em.
Hãy nhớ, không bao giờ được lệ thuộc vào những vòng tay luôn dang ra che chở cho em. Bởi chẳng có gì là mãi mãi, ai sẽ chắc chắn rằng ngày mai, rồi những ngày kia, họ vẫn luôn ở đó khi em cần? Học cách bảo vệ và tự yêu lấy bản thân đi, em nhé! Người sống dựa vào sự thương hại của người khác, chỉ như cây tầm gửi mà thôi…
Đừng nghĩ quá nhiều đến chuyện tương lai, và cũng đừng bận tâm về những gì đã thuộc về quá khứ… Đừng dày vò mình bằng những suy nghĩ lắm khi chỉ là ảo tưởng sinh ra từ những dằn vặt. Đừng tự làm mình mệt, đừng tự khiến mình đau… Vì những lo lắng của em trong hiện tại, sẽ vô hình làm xước đi hạnh phúc em hằng ước mơ.
Rồi một ngày, có chàng trai sẽ bước đến và trao cho em cả sự sống của mình. Em xứng đáng thuộc về một bàn tay nâng niu em hơn sinh mệnh. Cứ hồn nhiên đi em, bình yên sẽ đến mà…

Thứ Năm, ngày 14 tháng 2 năm 2013

Thời gian


Thi gian …..
Trôi trôi qua 1 cách êm đềm, ai cũng bo ta sao khác quá , l quá ch có ta mơ h không nhn ra điu đó .
Bng chc vô tình lt li nhng trang kí c xưa .
Khi y , ta ch biết yêu và yêu hết mình , yêu và chng t rng mình đang yêu đấy. Và lúc đấy ta ngây thơ tin vào cuc sng ch toàn 1 màu hng và nhng di sc … Và lúc y ta c ng mình đã ln và cuc đời không th kìm hãm nhng bước chân … Nhưng sau những ththách, những đau đớn…..
Ta như sống chm lại…
Sng chm 1 chút để cm nhn hết v đắng ca cuc sng…
Sng chm 1 chút để có th nhìn thy tt c mi th mà khi đi nhanh quá s vô tình b qua…
Sng chm 1 chút, tiến tng bước ti mc tiêu mà khi hp tp quá s vp ngã và tht bi…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để thôi không s b di la…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để có th chín chn hơn trong vic làm…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để biết nên yêu thương ai, thù ghét ai…
Suy nghĩ nhiu 1 chút để biết rng làm gì cũng có nguyên do ca nó
Lnh hơn 1 chút để thy rng ta không d dàng tan chy như tha ban đầu… Lnh hơn 1 chút để ta biết quý trng hơn nhng gì s có
Và ta đã thay đổi như thế đấy…
1 con người hoàn toàn đối lp…
Ta gi đây - thâm trm và sâu lng , nh nhàng và không thích n ào. Nhưng ta s không d cười sau khi khóc, không d yêu ri d quên, không d bun ri s vui… Vì ta đã khác………..